Quốc quân Kim Đào quốc cũng hoảng hốt, đành phải cầu cứu Bối Già.
Ngày ngày ở trên địa bàn của ta ra oai, lại còn ăn của ta uống của ta, đến cả mồ hôi nước mắt của bách tính ta cũng vơ vét sạch để dâng cho các ngươi rồi. Vậy mà vào thời khắc mấu chốt này, các ngươi không thể ra mặt giúp ích được chút nào sao?
Bạch Ma Cát đang đánh Ngọc Hành thành đến độ hăng máu, đương nhiên chẳng buồn để ý tới mấy chuyện vụn vặt này. Bị cuốn vào tranh chấp của nước nhỏ thực sự không khôn ngoan, lại hao tâm tổn trí nhất. Hơn nữa, quân Bối Già cũng có cái khó riêng, tuy nhận được một đợt quân lương do Nam Đỉnh quốc vận chuyển tới, nhưng số lượng có hạn, ba ngày không lo nổi hai bữa, chung quy vẫn phải đánh sang bờ bên kia mới mong được ăn uống thỏa thê.
Nhưng nguy cơ trong nội bộ Kim Đào quốc quả thực sẽ ảnh hưởng đến việc tác chiến của quân Bối Già. Bạch Ma Cát nghĩ ngợi một lát, bèn giao việc này cho Lục Vô Song.




